Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016

Cảm ơn em đã phải hi sinh rất nhiều khi yêu anh...

Cuối cùng anh chỉ biết nói rằng:" Em à! Chúng mình hãy cứ bình yên và lặng lẽ yêu nhau như thế này em nhé. Anh yêu em. Xin lỗi và cảm ơn em nhiều lắm cô gái của anh."
Ngày hôm nay mệt lắm phải không em?
Lặng lẽ nắm tay em trên con đường ngợp lá vàng rơi với những cơn gió chợt thổi đến báo hiệu đã cuối thu đầu đông, nó cũng đem đến cho con người ta đâu đây ý vị phảng phất về một nỗi buồn man mác, hiu quạnh bỗng nhiên anh lại thấy có lỗi với người con gái anh yêu.
Xin lỗi em vì đã không thể quan tâm chu đáo, thường xuyên đưa em đi chơi như những cặp đôi yêu nhau khác à mà là chuyện đáng phải làm khi người ta yêu nhau bởi công việc của anh đòi hỏi rất nhiều công sức. Em nói rằng em không sao nhưng anh biết cô gái của anh tủi thân lắm, cô gái của anh cũng mong muốn như những cô gái khác.

Bất kì cô gái nào đều có quyền được mơ mộng về tình yêu đẹp, lãng mạn như những câu chuyện được thêu dệt đến mức lí tưởng hoá và được người yêu mình chiều chuộng phải không em? Bởi lẽ đó mà anh cố gắng làm việc để kiếm tiền, nỗ lực hết mình để có thể đem đến cho em những thứ tốt nhất trong khả năng của anh. Không được như hoàng tử bước ra từ cổ tích, soái ca như những quyển ngôn tình dày cộp nên anh chỉ biết nỗ lực để em có thể hạnh phúc nhất.
Xin lỗi em vì khi cô gái của anh mệt mỏi anh chỉ biết ngồi bên cạnh xoa đầu nhẹ nhàng đặt nó lên bờ vai này để em cảm nhận được sự nồng ấm anh rồi thiếp ngủ đi bao giờ không biết. Chẳng ngôn từ nào có thể diễn đạt được cảm giác hạnh phúc biết nhường nào khi được lặng lẽ ngắm em ngủ như lúc ấy. Giọt nước mắt còn vương trên khoé mắt em, bờ môi hơi nhoẻn cười, đó là thứ đã xoa dịu mọi mệt nhọc, áp lực cuộc sống của anh và nó càng khiến anh yêu em nhiều hơn nữa. Tâm lặng lẽ và bình yên đến tột cùng...

Em nói rằng em không thích những lúc anh xin lỗi nên anh sẽ nói cảm ơn em nhé, người con gái nhỏ bé của anh!
Cảm ơn em đã đến bên anh khi anh chưa có gì. Em đã tiếp thêm động lực để anh có thể vững tin bước tiếp trên con đường đầy rẫy những khó khăn, chông gai và giông tố có thể quật ngã mình bất cứ lúc nào. Khoảnh khăc em chạy đến lau đi những giọt mồ hôi trên gương mặt đầy bụi bẩn có lẽ là khoảnh khắc anh sẽ chẳng bao giờ quên được.
Cảm ơn em đã phải hi sinh rất nhiều khi yêu anh... Anh chẳng biết nói gì để có thể diễn tã được lòng biết ơn của anh đối với em
Cuối cùng anh chỉ biết nói rằng:" Em à! Chúng mình hãy cứ bình yên và lặng lẽ yêu nhau như thế này em nhé. Anh yêu em. Xin lỗi và cảm ơn em nhiều lắm cô gái của anh."
Nguồn: Báo phụ nữ

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

10 ngày trước khi cưới, bạn thân gọi điện cho tôi khóc như điên dại

Đây là dòng tâm sự buồn giữa tôi và bạn thân của tôi, đến lúc tôi mới biết được sự thật đó. Tôi cầu xin bạn thân huỷ hôn. Nhưng nó sợ, sợ tai tiếng, sợ không sống nổi, sợ mất gã đó.
Tôi có một người bạn thân. Cùng tuổi. Vừa lấy chồng được gần 3 tháng, xinh đẹp, ngoan ngoãn, gia đình cơ bản. 16 tuổi , nó yêu người đàn ông đang là chồng nó hiện tại. Người đó sống ở Sài Gòn nhưng ra ngoài Hà Nội chơi vài lần. Quen nhau, tìm hiểu nhau, tán tỉnh nhau, rồi yêu nhau. 
Như thường thấy ban đầu mới yêu chắc chắn sẽ rất ngọt ngào, rất hạnh phúc và màu hường đúng nghĩa. Nhưng không! Gần 5 năm yêu nhau, người yêu nó chưa bao giờ chiều chuộng nó, chưa bao giờ lo lắng cho nó, quan tâm nó, chưa bao giờ nghĩ xem nó thực sự cần gì ở mối quan hệ này, chưa bao giờ biết được nó cô đơn trong cuộc tình này như thế nào…
Người yêu hơn nó 6 tuổi, vô cùng bảo thủ gia trưởng. Nhiều khi tôi khuyên nó bỏ quách đi. Ở ngoài Hà Nội bao nhiêu người theo đuổi sao cứ phải yêu xa. Nó chỉ nói tao biết tao ngu, nhưng tao không làm được, không bỏ anh ta được, có lẽ kiếp trước tao nợ anh ta quá nhiều nên kiếp này phải trả. Tôi bảo số phận 60% con người quyết định, nó không được nghĩ như vậy. Nó chỉ lắc đầu, không nói gì. 
Tôi cầu xin nó huỷ hôn. Nhưng nó sợ, sợ tai tiếng, sợ không sống nổi, sợ mất gã đó. (Ảnh minh họa)
Đi chụp cưới thì anh ta chửi vợ lên chửi vợ xuống, kể cả là trước mặt bao nhiêu người cũng kệ. Cái ngày bạn thân đi thử váy, nó phải gọi facetime cho tôi, mỗi lần mặc xong lại hỏi: "Được không cái này đẹp không?". Tôi cảm thấy uất ức thay cho nó. Chắc hẳn gã đàn ông kia kêu bận rồi bắt nó đi một mình. Đi thử đồ một mình, đi mua đồ đạc cho phòng cưới cũng một mình, đến đi khám thai cũng đi một mình. 
Sự việc không quá kinh khủng cho đến hôm 1h đêm trước ngày cưới 10 ngày, nó gọi cho tôi khóc như điên như dại, đến mức tiếng nó khản lại.
Chồng nó đánh nó đến mức đi viện. Chỉ vì thua bạc, say rượu đấy. Và đến lúc đó tôi mới biết là lần nào say thằng chồng nó cũng đánh chứ ko phải lần đầu. Tôi cầu xin nó huỷ hôn. Nhưng nó sợ, sợ tai tiếng, sợ không sống nổi, sợ mất gã đó. Một công chúa trong sáng lý lịch sạch sẽ lại đi bỏ chồng - xã hội thế đấy !
Ngày vào Sài Gòn tham dự đám cưới nó, mưa thê thảm. Nó còn bảo chắc ông trời thương tao đó mày ạ. Chẳng biết chúc nó ra sao, nhìn nó khoác tay gã đàn ông kia là tôi chỉ muốn chạy lên kéo tay nó, mua vé về Hà Nội luôn và ngay. 
Những tháng ngày làm dâu và bị mẹ chồng ghét thì khỏi bàn. Bầu bí vẫn cặm cụi làm hết mọi việc trong nhà, đương nhiên vừa làm vừa ăn chửi.

Gã đàn ông mang danh chồng nó kia từ khi nó về nhà mẹ đẻ đến giờ cũng không một cuôc gọi nào cả. (Ảnh minh họa)
Rồi đến hôm chủ nhật tuần trước, sau khi làm xong việc nhà, nó đi mua ít đồ cho em bé và chồng nó thì thấy chồng nó đi vào nhà nghỉ với một em trông rất ngọt nước. Nó sốc đúng nghĩa trăm nghe không bằng một thấy. Nó đi theo thì ngã xe phải vào bệnh viện. 
Do phúc lớn mạng lớn em bé không sao và nó cũng chỉ trầy xước bên ngoài. Nó về nhà khóc lóc đủ thứ, trách chồng nó không thương nó nhưng còn con mà cũng bỏ mặc. Chồng nó chỉ buông mỗi câu: “Chắc gì phải con của tao, nhỡ mày ở quê có ngủ với thằng nào thì tao biết được à?”.
Bố mẹ chồng nó cũng hùa theo, còn đuổi nó đi. Nó gọi điện cho tôi và tôi gọi cho bố mẹ nó, mẹ nó mua vé đón nó về ngay lập tức. Chính hai bác cũng không nghĩ con gái mình chịu nhiều đau khổ như vậy. 
Gã đàn ông mang danh chồng nó kia từ khi nó về nhà mẹ đẻ đến giờ cũng không một cuộc gọi nào cả. Bạc bẽo không còn lời nào tả. Bạn thân nói với tôi từ nay sẽ sống vì con, nó ngộ ra nhiều thứ, và nó thấy sợ, sợ cái quãng thời gian nó hy sinh đau đớn thế nào. 5 năm bên nhau, chưa một lần chồng nó hỏi nó em muốn ăn gì hay em có mệt không.
Đúng là trên đời này không phải ai cũng may mắn gặp được người đàn ông tốt. Đừng nghĩ mình có thể thay đổi được người ta. Giả tạo bạc bẽo lắm. Sống vì mình đi, thương mình đi, sáng suốt lên, đừng vì sợ thị phi, sợ không làm được mà sống chịu đựng cả đời.

Nhớ cấp 3, nhớ thầy, nhớ chính mình kinh khủng

Tình bạn ngày xưa chỉ đơn giản là những ngày ôn thi cuối cấp, một trưa nắng mỗi đứa một quả trứng vịt giằm mắm, một bát canh con con bí đỏ non, rồi đi ngủ trong cái oi oi túa ra của mùa hè. Thế thôi mà sao nhớ thế!
Tôi vốn định ngủ miết cho tới sáng rồi sẽ nhắn tin cho thầy nhưng lại đọc được một bức ảnh
" Thầy chủ nhiệm từng hồi tưởng lại thế này: ngày trước vì trốn học, các em ấy đã nói dối rất nhiều, nhưng mãi đến ngày tốt nghiệp các em vẫn còn nói dối. Các em bảo là thầy ơi: chúng em nhất định sẽ về thăm thầy, nhưng sau đó chẳng có ai quay về cả"


Tự nhiên thấy hối hận da diết, và cũng tự cảm thấy đời người vốn chỉ là những mảnh ghép lướt qua nhau.
Nhớ cấp 3, nhớ thầy, nhớ chính mình kinh khủng. Ngày xưa mình đã chăm chỉ và vất vả và sôi nổi tới nhường nào. Nhớ ơi là nhớ cái nắng thiêu đốt da thịt đen nhánh, nhớ những buổi mưa lũ ngập hết cả bánh xe, thương các bạn nhà xa gọi điện cho thầy đợi nước rút mới đi học được. Mà ngày ấy thì thấy mọi thứ như lẽ hiển nhiên, bình thường lắm. Lên Hà Nội rồi, nhìn trẻ con Hà Nội mới thấy học sinh chỗ mình khổ, tuy khổ mà đứa nào đứa nấy xinh xinh và đáng yêu đến lạ.

Tình bạn ngày xưa chỉ đơn giản là những ngày ôn thi cuối cấp, một trưa nắng mỗi đứa một quả trứng vịt giằm mắm, một bát canh con con bí đỏ non, rồi đi ngủ trong cái oi oi túa ra của mùa hè. Thế thôi mà sao nhớ thế!
Chẳng bao giờ có thể quay lại một thời sôi nổi ấy nữa, những lớp học sinh mỗi năm lại mới, thầy cũng dần lãng quên những đứa học trò già, và tôi cũng dường như lãng quên thầy nếu chẳng có ngày hôm nay.

Và nếu không có thầy tin tưởng, tôi cũng sẽ chẳng thể nào tiếp tục viết nhiều được đến thế.
"Lời yêu khi xưa đã lỡ, em ơi đừng chờ...", kí ức nào cũng đẹp, hiện thực chỉ biết gửi vào vài dòng lan man...

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Hạnh phúc đơn giản là mình biết tự yêu lấy bản thân!

Đã bao giờ bạn tự hỏi rằng mình đã quan tâm đến bản thân mình nhiều chưa? Hay chỉ có những lúc bạn gục ngã, không còn một ai bên cạnh, chỉ còn thân xác và cái bóng, nó trơ trọi và đau lắm!
Vì chính những lí do đó, hãy quên đi mọi thứ xung quanh đi và chỉ quan tâm mỗi mình mình thôi!
Xung quanh bạn luôn có nhửng người vô cùng hạnh phúc và đạt được thành công mong muốn, bạn luôn tấm tắc khen ngợi họ và cũng mong muốn được như họ, bạn bắt đầu cố gắng hết sức, đặt ra mục tiêu cho bản thân mình dẫu biết mình chưa chắc có thể làm được, bạn cứ ngốc nghếch và tưởng rằng mọi người sẽ giúp bạn.
Mà khoan, bạn sẽ nghĩ thấu đáo hơn rằng mình cần giúp đỡ người khác trước tiên, rồi họ sẽ giúp mình. Bạn mù quáng tin tưởng họ quá nhiều, cho đến khi bạn thực sự cần sự nhờ vả của họ, bạn rất ngại khi phải nói ra, nhưng rồi khi bạn nói ra những điều mà bạn cần họ giúp, phải chăng bạn đang có một giây phút ảo tưởng.


Phải rồi, mọi người ai cũng chỉ sống cho mình họ mà thôi, họ sẽ kiếm ra vô vàn lí do trên trời dưới đất rồi nói những câu mang mục đích tránh né bạn, và rồi bạn là một lần ngốc nghếch nghĩ rằng:" À thì ra mình chưa đủ tốt để họ giúp mình?", bạn tiếp tục cố gắng và nghĩ rằng có lẽ lần tới họ sẽ giúp bạn! Hãy quên đi bạn à, đến một lúc nào đó bạn gọi họ, họ sẽ giả vờ không nghe bạn và làm ngơ bạn thôi.
Tin tôi đi, trong cuộc sống này, ai mà chẳng phải gặp phải những tình huống ấy một lần, thậm chí khi bạn có một người bạn thân, theo lí thuyết, bạn thân là gì? Đó là khi bạn thân thiết với một người bạn, bạn cho rằng đây sẽ là một người bạn mình sẽ tin tưởng và nói ra những tâm sự khi mình buồn, nó sẽ dễ dàng hơn là nói ra với một người bạn bình thường, phải không?

Tiếp đến bạn thân là không tính toán, không vụ lợi, luôn luôn sát cánh bên nhau, chia sẻ ngọt bùi? Thực tế ra khi bạn và người bạn thân ấy cho dù có thân với nhau đến cỡ nào, rồi đến một lúc nào đó, giận nhau hay có rắc rối gì đó. Bạn sẽ luôn là người chủ động xin lỗi và gỡ rối, nhưng nghĩ đi nghĩ lại bạn có thực sự là người sai hay không, không đâu chỉ vì bạn muốn kéo dài mối quan hệ với người mà bạn thực sự yêu quý.
Bạn biết tác hại của việc làm ấy là gì không? Đó chính là bạn đã khiến cho người bạn ấy ảo tưởng rằng không có mình bạn sẽ sống vô cũng cô đơn, nghĩa rằng trong những hiểu nhầm sắp tới, người bạn ấy sẽ là người thứ lỗi còn bạn là người luôn chủ động xin lỗi. Nó thật không tốt chút nào! Vậy còn "à không tính toán, không vụ lợi, luôn luôn sát cánh bên nhau, chia sẻ ngọt bùi?" Thực tế ra, chẳng có cái gì có thể tồn tại khi không có tính toán cả bạn ạ, trên đời này không ai cho không ai gì cả, nó chỉ có thể được tính bằng thứ ngang giá hoặc nhỏ hơn một xíu thôi, đừng tưởng lúc mình buồn, nó bao mình một chầu thì lần sau nó buồn mà mình không đãi nó lại thì chắc chắn rằng thái độ của nó sẽ khác.

Bạn luôn sát cánh bên nó, chia sẻ ngọt bùi mọi chuyện, từ đi đâu cũng có nhau, đi ăn, đi học, hay thậm chí là ghét chung một đứa, bạn với nó tâm đầu ý hợp khi nói về đứa mà bạn ghét, thực tế ra thì đến một lúc nào đó thì cả hai sẽ chán với việc làm đó, cảm thấy chẳng việc gì phải như thế, chình vì thế hai từ bạn thân chẳng bao giờ là lí tưởng cả.
Đến một ngày bạn cảm thấy rằng mình như đang cô lập khỏi cái thế giới này vậy, bạn áp lức, bạn mệt mỏi nhưng chẳng có ai để nói chuyện cả, chẳng còn ai bên bạn cả, bạn luôn nghĩ rằng:"Đến một ngày cho dù cả thế giới có quay lưng với bạn đi chăng nữa thì sẽ có duy nhất một người sẽ bên cạnh mình?"
Đó là người yêu bạn, gia đình bạn hay đứa bạn thân của bạn? Lí thuyết thôi bạn à bởi chẳng có gì là mãi mãi, ngay lúc đó bạn khóc thật nhiều, gào thét thật nhiều và có những hành động làm tổn thương đến bản thân mình, thật đáng trách và thương hại! Vì giờ đây bạn biết ai là người sẽ bên bạn đến suốt cuộc đời không? Chắc hẳn chỉ có bạn, duy nhất bản thân bạn, xuất phát từ bản thân bạn và kết thúc cũng ở bạn, mọi thứ sẽ đi theo mỗi mình bạn và chỉ có bạn mới có thể an ủi và tự mình vượt qua khó khăn, vượt nên sự sợ hãi, bóng tối- người bạn đồng hành với bạn.
Đó là khi bạn yêu lấy bản thân mình! Bạn sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi bạn yêu thương lấy bản thân mình, bởi mình đã chịu đựng quá nhiều thứ rồi, đã đến lúc bạn quên đi tất cả mọi người và chỉ nghĩ đến bản thân mình, đó cũng là hạnh phúc nho nhỏ bạn tự tạo cho mình trong nhũng ngày đen tối của cuộc đời, " Không quan trọng nỗi buồn là gì mà quan trọng là bạn đã tự mình chấp nhận thất bại và nỗi buồn ấy như thế nào?"

Khi tâm tĩnh lặng thì sống mới an nhiên, em nhé!

Em - cô gái của tôi, cô gái đã phải chịu nhiều tổn thương đau đớn. Sau tất cả những vết thương lòng để lại sẹo, sau khi đặt dấu chấm hết cho vài mối tình, sau khi sống trong sự cô đơn, đau đớn và cả những giày vò, em muốn gì?
Cuộc sống của em bây giờ chỉ toàn một màu đen u ám. Có lúc em lao đầu vào công việc như con thiêu thân lao vào lửa, có lúc em lại muốn bất cần, gạt hết mọi thứ, chẳng cần gì hết như Harley Quinn ư?
Tôi viết bài viết này dưới cái nhìn của một trái tim đầy những vết sẹo. Và tôi viết bài viết này cũng cho những trái tim như thế.
Em - cô gái của tôi, cô gái đã phải chịu nhiều tổn thương đau đớn. Sau tất cả những vết thương lòng để lại sẹo, sau khi đặt dấu chấm hết cho vài mối tình, sau khi sống trong sự cô đơn, đau đớn và cả những giày vò, em muốn gì? Cuộc sống của em bây giờ chỉ toàn một màu đen u ám. Có lúc em lao đầu vào công việc như con thiêu thân lao vào lửa, có lúc em lại muốn bất cần, gạt hết mọi thứ, chẳng cần gì hết như Harley Quinn ư?

MERY [メリー]
Em làm vậy cốt chỉ vì em muốn tìm một chút gì đó mới lạ, hạnh phúc hơn trong cuộc đời tẻ nhạt này. Em yêu một vài người, vẫn chẳng hạnh phúc được khi yêu anh. Em tìm ở họ điều gì đó giống anh. Nhưng vô ích. Anh là phiên bản duy nhất trên thế giới này, không ai có thể thay thế anh. Em nhận ra sự thật phũ phàng đó. Em lại đau, lại uống rượu, lại hút thuốc, lại tự giam mình vào căn phòng tối...Có đôi lúc em tự hỏi, rốt cuộc mình sống như thế này được đến bao giờ nữa? Sống một cuộc sống màu đen ư? Tuổi trẻ khao khát chinh phục, em không thể tự giam tinh thần mình thế này được. Em định làm gì?

Photo by Mariam Sitchinava. on Flickr
Tôi cũng như em. À không, tôi cũng TỪNG như em mới đúng. Tôi cũng từng là một cô gái cuồng nhiệt đến thế. Tôi cũng từng là một cô gái sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ để đi theo tình yêu của mình. Rồi tôi cũng từng bị người mình yêu thương bỏ rơi. Lúc đó tôi đau, đau lắm. Thời gian chữa lành mọi vết thương ư? Nhầm rồi! Em đừng tin nhé! Thời gian chỉ xoa dịu đi phần nào thôi! Còn chữa được hay không, là do chính bản thân em.
Bớt tranh đấu những thứ phù du trong cuộc sống đi. Bớt ghen tức với những người sống hạnh phúc hơn em. Quan trọng nhất là phải giữ được tâm yên tĩnh, giữ lòng bình yên. Đừng vì một lời nói hay hành động của ai kia mà lòng gợn sóng. Có như vậy em mới trưởng thành được. Có như vậy em mới tìm được hạnh phúc của riêng em.
Nhớ nhé! Tâm tĩnh lặng - Sống an nhiên.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Họ đã vì một người mà đau lòng, rồi vô tình làm đau lòng một kẻ khác...

Để anh kể em nghe đôi điều về những người che ô, người mang sứ mệnh đi che mưa chắn gió cho kẻ khác khỏi mọi ướt át thương đau.
Sau cùng khi không còn những dầm dề, đối phương bước ra khỏi chiếc ô bấy lâu, và trở về cuộc sống giòn giã ánh ban mai của họ, không một mảy may, không một bận lòng về người che ô.
Cuộc đời chúng ta có một ai chưa từng mong mỏi vào những ngày trời mưa, có một bóng hình đứng cạnh giang tay che chở khỏi mọi ẩm ương?
Anh đã đứng thật lâu dưới cơn mưa năm đó, nghĩ về những người con gái đã đi qua đời mình.
Có những người dáo diết kiếm tìm một cuộc điện thoại, cần đến những người thân quen mang ô cho.
Có những cô gái bối rối, khép nép đứng dưới hiên nhà để đợi cơn mưa đi qua.
Lại có những người con gái vội vã chạy về phía một chiếc ô đơn lẻ, nương nhờ trong một quãng đường.
Buồn cười nhất, hẳn là những người cầm ô, nhưng lại để nước mưa xiên ngang xiên dọc.

Người ta bảo càng đày đọa bản thân, con người ta mới dễ quên đi niềm đau. Người ta tìm đến rượu, chất kích thích, người ta nhịn ăn, họ rạch tay, dầm mưa, chỉ để quên đi cơ man tổn thương đã chịu.
Họ trút mọi bất lực lên cơ thể của mình, để rồi chẳng có hả hê, chẳng có niềm vui nào thắp sáng, họ quẩn quanh, chỉ biết khóc những tiếng chua xót.
Họ đã vì một người khác mà đau lòng, rồi vô tình làm đau lòng một kẻ khác. 
Chẳng ai mở lời, chẳng ai hứa hẹn. Chúng ta cứ bên nhau và ngỡ như chẳng thể chia xa.
Những tách cafe ấm áp với những ngón tay lạnh run vì cái rét của mùa đông. Lắng nghe những thương tổn nơi em, sẻ chia những rối ren nơi trái tim. Chúng ta đã chết lặng tại thời điểm đó, môi ấm chạm môi. Không một hứa hẹn, chỉ tự đặt ra một giao ước ngầm mong muốn dù không thể vẻn vẹn thành hình dạng đoạn tình cảm này, cũng mong người kia sẽ được hạnh phúc.

Anh đã từng nghĩ mình sẽ chấp nhận tất cả. Như cơn mưa với những người lạ đi chung một đoạn đường, anh và em, không hề quen biết, không hề thân thuộc. Nói những câu chuyện bất tận, trải lòng như những người gần gũi từ lâu. Đã từng hạnh phúc, cũng có môi cười, nhưng như mọi người lạ đi nhờ đoạn đường, em sẽ bước ra khỏi chiếc ô của anh khi em đến điểm hẹn, hoặc cho cơn mưa ngoài kia chấm dứt.

Anh dường như tự mãn biết bao, khi cho rằng mình sẽ ổn. Anh đã đau xót biết bao khi một ngày thấy kẻ che ô như anh thật đáng thương, chỉ chạm vào đời nhau trong những cơn mưa dai dẳng. Đã che chắn những giá buốt cho trái tim em, nhưng tuyệt nhiên, lại chẳng thể là người đi cùng em trong nhiều con đường khác nữa.
Lại mỗi mùa mưa qua, lại mỗi khi em lành sẹo, anh lại đứng đó, cầm chiếc ô đã chẳng còn tác dụng của mình. Cười nhạt cho chính mình, cho người chỉ chuyên đời đi che ô cho kẻ khác.

Em biết không,không một ai trên đời mang sứ mệnh của người che ô, họ cũng không chọn được sống chỉ với danh phận của người che ô, họ cũng có trái tim nhiều thương tổn và đơn côi. Hơn ai hết, anh biết rõ rằng người che ô vốn cũng giản đơn là một con người, muốn được yêu thương, và che mưa chắn gió cho người mình yêu đến suốt cuộc đời này.
Jannie
16/11/2016

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

Nếu cuộc sống là một bức tranh thì hãy học cách để tô màu bức tranh ấy

Ăn món mình thèm, làm điều mình thích và ở cạnh bên người mà mình yêu...
Sáng nay ra đường, tần ngần một hồi lâu trước gương thì tôi mới dám hất tung mái tóc của mình và làm một kiểu tóc mới – ngộ hơn so với thường ngày. Cũng giống như việc, phải đắn đo một quãng rất lâu, tôi mới dám gật đầu làm điều gì đó mới mẻ lẫn khác biệt trong cuộc sống của mình.
Tôi vẫn thường tự hỏi: "Này, tại sao lại chấp nhận sống một cuộc đời nhàm chán thế?"
Nghĩa là, tôi chú trọng những gì người khác nói về mình hơn là lắng nghe tiếng nói từ sâu thẳm trong tâm hồn mình. Đối với tôi, những lề thói của xã hội ở một ngưỡng khá cao, đến nỗi mà tôi chỉ là đứa trẻ mãi đứng trong giới hạn nhất định do chính mình tự đặt ra. Mà bạn biết rồi đấy, mỗi đứa trẻ khi đứng trong nôi đều muốn ngóng ra ngoài. Chúng muốn được khám phá và tận hưởng cuộc sống này mà không cần phải biết đến những thanh gỗ chắn đứng trước mặt là gì…
Bạn có bao giờ tự hỏi: Tại sao mình lại phải là những nếp nhăn trên áo sơ mi trước khi ra đường? Tại sao mình lại phải chải tóc rẽ ngôi hoặc vuốt keo cho gọn ghẽ? Tại sao lại phải đóng thùng áo trong quần? Tại sao lại phải đi dép quai hậu chứ không phải là dép lê? Tại sao mình phải về nhà trước 12h đêm?... Có quá nhiều những câu hỏi tại sao mà bạn chỉ mãi là người đưa ra chứ không bao giờ có thể trả lời.

Đôi khi bạn cũng ừ hữ cho qua. Kiểu như những việc ấy vốn đã trở thành nếp sống, trở thành thói quen, rồi trở thành một đức tính tốt đẹp mà mọi người nhìn thấy ở bạn. Để rồi bạn cũng trở nên nhàm chán, nguyên tắc, khuôn khổ một cách cứng nhắc và… sở hữu một cuộc đời tẻ nhạt!
Tôi biết chứ! Bạn đang lên tiếng hoặc cười mỉa mai tôi là kẻ chẳng biết gì, suy nghĩ không thấu đáo, đúng không? Nào, ai mà chẳng biết khi làm những điều ấy nom bạn mới gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ và chuẩn mực nhường nào! Ai mà chẳng biết khi bạn làm những điều ấy thì bạn sẽ xuất hiện trước ánh nhìn của người khác một cách đầy tự tin!
Tôi chỉ đang muốn nói đến một khía cạnh rất khác trong cuộc sống của bạn. Đó là sự trải nghiệm. Hãy cho tôi thấy một sự trải nghiệm mới mẻ, không cần biết đúng hay sai. Không cần biết đẹp hay xấu. Chỉ để bạn thấy hóa ra là bạn còn quên chưa tô nhiều màu sắc khác nhau cho cuộc sống của mình…
Nếu bạn nói với tôi rằng bạn thích một cuộc đời chỉ có trắng và đen, chỉ có sai và đúng, thì được rồi, bạn không cần phải đọc nữa. Tôi chỉ biết rằng, rất nhiều người thích những bức ảnh đen trắng, họ cho rằng đó là nghệ thuật. Nhưng bên cạnh đó, họ cũng nhận ra rằng họ mãi mãi không thể nhìn vào một bức tranh chỉ gồm hai màu đen trắng mãi được. Và đó cũng là lý do vì sao bảng màu mỹ thuật lại có quá nhiều màu sắc khác – không phải đen và trắng!

Tôi cũng giống như bạn thôi, cho rằng sẽ tốt hơn nếu như chúng ta sống, học tập và làm việc theo đám đông. Đã có một đám đông thông minh đi trước, tìm ra những điều tốt đẹp, thì tại sao mình lại không đi theo? Cái suy nghĩ ngại đổi mới, ngại khác biệt vô tình khiến chúng ta trở thành những hình mẫu gần như giống nhau y hệt.
Bạn còn trẻ, đúng không? Bạn được quyền nổi loạn! Bạn được quyền khùng điên theo cái cách mà bạn muốn. Bạn cũng được phép dị biệt để người khác có thể nhìn ra bạn là một nhân tố mới. Đừng co mình vào kén như một con sâu chỉ chờ đến ngày hóa bướm. Trước khi muốn hưởng thụ một cuộc sống an nhàn và bình yên, bạn phải tạo sóng cho cuộc đời mình!
Hôm nay, bạn hãy thử một lần trải nghiệm những gì bạn từng nghĩ rằng bạn thích, trong khuôn khổ được luật pháp bảo vệ. Chỉ cần bạn không phạm pháp, thì bạn được phép để một kiểu tóc mới, mặc một chiếc áo sexy hơn ngày thường, book vé đi du lịch sướng tay, hoặc đơn giản là gào thét trong toilet để xả stress mà không cần quan tâm ai đó sẽ nói gì!
Cuộc sống này vốn dĩ đã có quá nhiều áp lực rồi. Và tôi thấy thương bản thân tôi cũng như nhiều người, mãi sống trong sự rèn giũa từ người khác, mãi ẩn mình trong ánh nhìn khắt khe để sống một cuộc đời không phải của mình.

Tất nhiên, để bắt đầu thì chưa bao giờ là muộn. Kể cả là khi bạn đã lớn tuổi, bạn vẫn có thể chơi một trò chơi trẻ con. Kể cả là khi trước đây bức tranh cuộc sống của bạn chỉ tồn tại hai màu đen trắng, thì bạn vẫn có thể đàng hoàng nhúng hai bàn tay của mình vào đống màu nước và vảy lem nhem lên đó những màu sắc khác.
Còn trẻ, đừng bó mình, đừng tự giam cầm tù túng tâm hồn phóng khoáng của mình! Rồi bạn sẽ tìm thấy những nụ cười thích chí đến điên người lên được. Đơn giản, đó là sống cho bản thân, là sống một cuộc đời không nhạt!

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

Có thể bên nhau bình lặng ngày qua ngày, dù vui vẻ hay buồn chán là đủ rồi...

Tình yêu sau này là tình yêu mà ta lựa chọn sẽ giữ lại tới cuối đời, là tình yêu mà cả hai đều tự nhủ sẽ giữ nhau tới cuối đời... có thể bên nhau bình lặng ngày qua ngày, bên nhau dù vui vẻ, hay buồn chán là đủ rồi. Tình yêu đó, giản dị, mộc mạc hàn gắn những mảnh vỡ trong tim tôi. Từng chút một. Từng chút một, tình yêu này là thứ tôi muốn trân trọng cả đời.
Trong chúng ta ai cũng từng trải qua một hoặc vài mối tình, mỗi lần ta đều tưởng rằng....đây là lần cuối cùng, mỗi lần ta đều tưởng rằng nó sẽ là mãi mãi, sau đó lại tỉnh ngộ, người ta đến và người ta đi Rồi chuyện đó lại lặp lại. Bạn lại gặp một người, bạn yêu người đó tới mức chết đi sống lại. Bạn tự nhủ rằng sau này dù có ra sao chắc chắn vẫn sẽ yêu người đó mãi mãi. Rồi lại người khác xuất hiện. Tới khi bản thân mệt nhoài, tới khi ta mệt mỏi với việc tìm kiếm tình yêu...mệt mỏi với việc yêu ai đó.
Là khi bạn bắt đầu tin vào một sự thật...chưa chắc người bạn yêu nhất là người bạn có thể nắm tay tới cuối con đường, chẳng có gì là mãi mãi. Vì tình yêu lúc đó vẫn còn ngây ngô. Lúc đó ta chỉ biết yêu mà không biết cách yêu sao cho vừa, yêu sao cho đúng.
Tới khi trải qua rất nhiều mối tình, mỗi lần là một bài học về tình yêu được đánh đổi bằng nước mắt, bằng thanh xuân, những bài học đấy dậy ta cách yêu. Nhưng chớ trêu thay, khi bản thân biết cách yêu, lại khó lòng yêu cháybỏng hết mình. Vì sợ hãi...tất cả lại chỉ là ta tưởng....

Nhưng ngẫm lại chuyện đã qua. Tự thân không mong sẽ yêu ai cháy bỏng tới mức ngây ngô như vậy nữa. Bản thân ta thầm cảm ơn tình yêu hiện tại, cùng với tất cả những nối đau những bài học mà những người cũ mang lại. Tới một độ tuổi nào đó, khi chẳng còn trẻ, và thanh xuân đã dành gần hết cho nhưng người khác, năm tháng theo đuổi tình yêu rực rỡ cháy bỏng đã qua, sẽ có ai đó xuất hiện, người trao cho ta tình yêu an bình...
Tình yêu mà khiến ta an tâm khi ở bên. Khiến trái tim ta rung lên nhưng an nhiên tận hưởng trọn vẹn tình yêu đấy.
Tình yêu khiến ta được là ta. Khiến ta làm việc mà có thể an tâm. Tình yêu không khiến ta yêu điên dại nhưng tình yêu cho ta cảm giác an toàn vững trãi sau lưng. 

Tình yêu cho ta một điểm tựa mỗi khi tôi cảm thấy cả thế giới chống lại ta. Trong công việc ta có để đến bên người ấy nũng nịu với người ấy, hay đơn giản là gục đầu vào vai người ấy.... Người ấy với tình yêu chân thành như vậy đấy, mộc mạc và giản dị. Cũng không có nhiều hoa mĩ và đẹp đẽ. Đôi khi nó còn có phần thô ráp nữa. Nhưng với ta tình yêu đó lại khiến là tình yêu mà ta lựa chọn sẽ giữ lại tới cuối đời, là tình yêu mà cả hai đều tự nhủ sẽ giữ nhau tới cuối đời...có thể bên nhau bình lặng ngày qua ngày, bên nhau dù vui vẻ, hay buồn chán là đủ rồi...
Tình yêu đó, giản dị, mộc mạc hàn gắn những mảnh vỡ trong tim tôi. Từng chút một. Từng chút một, tình yêu này là thứ tôi muốn trân trọng cả đời.
Giờ đây bản thân cuối cùng cũng hiểu ra, nếu như không thể bên nhau được hay cho nhau ra đi, dù đã từng hạnh phúc hay khổ đau, hãy để cho người kia có cơ hội tìm thấy tình yêu có thể làm lành vết thương của cả hai.
Tình yêu từ một người nào đó khác mà có thể là tình yêu mà ta sẽ ở bên cả đời.... sẽ là chỗ dựa cho người ấy cả đời.
Xin gửi những lời tâm sự với những mối tình đã quá lời cảm ơn, cảm ơn vì hạnh phúc, vì đau đớn, vì những giọt nước mắt đã rơi, vì những bài học, khiến tình yêu sau cuối có thể tròn đầy, viên mãn....
-Alexandra wan-

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

Kết thúc buồn cho chàng trai trẻ lao vào cuộc tình với người phụ nữ hơn mình 15 tuổi

Đây là dòng tâm sự của chàng trai trẻ về cuộc tình với người phụ nữ hơn mình 15 tuổi. Kết cuộc này không phải là điều bất ngờ đối với Thắng. Điều nuối tiếc nhất trong đời Thắng có lẽ là đã không gặp Trúc sớm hơn, khi đó anh nhất định sẽ giữ cô thật chặt!
Một buổi chiều âm u, Thắng tản bộ trên phố với tâm trạng chán nản, chân bước lạc lõng như kẻ vô hồn. Thắng rẽ vào một quán cà phê và bắt gặp khuôn mặt u sầu của phụ nữ lớn tuổi. Người phụ nữ ấy dường như cũng đang chìm trong nỗi buồn, điều đó khiến thắng bị thu hút ngay tức khác. Đó là lần đầu tiên Thắng gặp Trúc. 
Dấu vết tuổi tác đã hằn trên gương mặt Trúc nhưng quả thật cô rất đẹp, rất quyến rũ đối với chàng trai trẻ là anh. Thắng bắt đầu dõi theo Trúc, thì ra cô làm ở công ty đối diện tiệm cà phê này. Cứ giờ đi làm hoặc tan sở, Thắng lại xuất hiện tại đây để được nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Trúc, dù chỉ là trong một khoảng khắc ngắn ngủi. Dần dần, Thắng nắm rõ giờ giấc của Trúc, còn biết được chồng của Trúc làm cùng công ty với cô và anh ta tên là Thịnh. Thắng cũng đã có trong tay số điện thoại của Trúc.
Ảnh minh họa
Một ngày, Thắng đã lấy hết can đảm để gọi vào số máy của cô. Trúc rất kinh ngạc khi nghe giọng của một chàng trai trẻ. Trúc xem anh như trẻ con nghịch ngợm số điện thoại của người lạ. Trúc hỏi: "Em có khó khăn gì cần chị giúp đỡ à?"
Thắng miệng mồm lắp bắp không biết nên nói thế nào, vậy là đành cúp điện thoại. Ngày hôm sau, Trúc bất ngờ gọi điện lại mời Thắng ăn trưa với cô. Thắng vui mừng vô cùng, anh chỉ muốn hét lên vì sung sướng. Và đó là lần đầu tiên Thắng ăn trưa cùng Trúc và cả chồng của cô. Thịnh rất khách sáo và có ấn tượng tốt về Thắng. Dần dà, Thắng trở thành khách quen, thỉnh thoảng lại ghé thăm nhà vợ chồng Trúc. Mối quan hệ giữa 3 người họ rất tốt đẹp. Hàng xóm còn ngỡ Thắng là con trai lớn của vợ chồng Trúc.
Một lần, Thắng đi dự tiệc sinh nhật bạn. Anh uống rất say và bước chân lại dẫn lối đến trước nhà vợ chồng Trúc. Thịnh hôm ấy không có nhà. Trúc đỡ Thắng ngồi lên ghế salon ở phòng khách. Cô vắt chiếc khăn nóng lau mặt và cổ cho anh. Nhân cơ hội, Thắng nắm chặt tay Trúc, rồi ôm chặt cô vào lòng, 
Trúc rất sợ hãi và cô càng kinh ngạc hơn khi Thắng không kiểm soát được hành động, hôn liên tiếp vào môi cô. Trúc phản ứng rất kịch liệt nhưng Thắng không chịu buông cô ra. Trúc đã gắt lên và bảo nếu anh cứ làm như vậy, cô sẽ cấm anh đặt chân đến nhà vợ chồng cô. Khi nghe vậy Thắng liền sực tỉnh cả người. Nhìn thấy nước mắt giàn giụa trên gương mặt Trúc. Anh đứng như trời trồng vì không biết nên làm thế nào, trái tim của anh đau đớn vì đã khiến cô bị tổn thương.
Đứng gần Trúc, Thắng có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng của cô. Thắng lấy hết can đảm thú nhận: "Ngay từ lần đầu tiên gặp chị, em đã thích chị rồi!". Trúc sững sờ như không tin nổi vào tai mình: "Tại sao? Chị hơn em 15 tuổi. Em nên tìm những cô gái trẻ trung hơn, chị chỉ xem em như em trai mà thôi"
Thắng cay đắng trả lời: "Em không thể rời mắt khỏi chị!". Đối với Thắng, anh không đặt nặng vấn đề tuổi tác, so với những cô nàng trẻ tuổi tính cách thay đổi xoành xoạch, anh chỉ có ấn tượng tốt với những người phụ nữ lớn tuổi, anh cảm thấy phụ nữ lớn tuổi có khí chất và sự từng trải hơn hẳn những cô nàng trẻ tuổi anh từng gặp. 
Rồi cả hai đã dốc bầu tâm sự với nhau, những mẩu đối thoại giữa Thắng và Trúc bắt đầu đi sâu hơn về gia đình của cô. Trúc vốn không hạnh phúc với cuộc hôn nhân hiện tại. Thịnh không chuyên tâm cho công việc và nhiều ngày liên tiếp chìm đắm trong rượu chè. Trúc là người cáng đáng mọi việc trong nhà, nếu không vì con chắc cô đã ly hôn với chồng từ sớm. Hôm ấy, Thịnh không về vì bận chè chén qua đêm với các chiến hữu. Trúc và Thắng đã đi quá giới hạn. Kể từ lần ấy, Thắng và Trúc lén lút hẹn hò với nhau. Tình cảm cả hai dành cho nhau ngày càng mặn nồng, Thắng thừa nhận anh đã yêu Trúc mất rồi. Không có cô, anh sẽ không sống nổi. 
Thế nhưng giấy không gói được lửa. Sau nhiều lần hai người vụng trộm, một ngày Thịnh tình cờ bắt gặp Thắng và Trúc ôm ấp nhau trên giường. Thịnh đã nổi điên và đập phá mọi đồ đạc. Anh bắt Trúc lựa chọn gia đình hoặc là dọn hành lý rời khỏi nhà với Thắng. Trúc quỳ xuống cầu xin chồng. Vì không muốn mất con nên đã lựa chọn cắt đứt mọi quan hệ với Thắng. Thắng đau đớn như bị tước đi thứ quý giá nhất trong đời anh, Thắng biết rõ người làm mẹ sẽ không bỏ rơi con mình. Cho dù Trúc không hạnh phúc khi ở bên Thịnh nhưng vì con, cô sẵn sàng bỏ rơi anh như kẻ qua đường.
Kết cuộc này không phải là điều bất ngờ đối với Thắng. Anh đã dự đoán từ trước và luôn trân trọng từng phút giây khi ở bên cạnh cô. Điều nuối tiếc nhất trong đời Thắng có lẽ là đã không gặp Trúc sớm hơn, khi đó anh nhất định sẽ giữ cô thật chặt và không cho cô có cơ hội rời xa vòng tay của anh. 
Sau đó, Trúc và Thịnh đã chuyển nhà. Đúng như lời hứa với chồng, Trúc cắt đứt mọi liên lạc với Thắng. Thắng đi tìm Trúc trong vô vọng. Giữa biển người bao la này, e rằng có thể gặp được một người phụ nữ khiến anh mê say như Trúc không phải là chuyện dễ dàng. Cuộc tình này dù đúng hay sai thì đối với Thắng đó vẫn sẽ là một kỉ niệm đẹp và anh sẽ chôn chặt nó trong tim.

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2016

Sao phải ngại thay đổi khi hôm nay đã khác ngày hôm qua rất nhiều?

Có người nói bạn đã thay đổi rồi, chẳng còn như xưa nữa. Nghe có vẻ hơi trách móc, nhưng sao bạn phải lắng lo về điều đó? Chúng ta ai mà chẳng có lúc thay đổi, điều quan trọng là ta lựa chọn thay đổi tốt hay xấu mà thôi.
Cuộc đời biến chuyển khôn lường, những chuyện đang xảy ra trong hiện tại rồi cũng sẽ trở thành quá khứ khi hôm nay trôi đi và ngày mai bắt đầu. Sự sống và nhịp thở của vạn vật trên đời cũng luôn thay đổi không ngừng, con người cũng như thế.
Trong cuộc đời, mỗi người phải trải qua rất nhiều giai đoạn sống khác nhau, mà qua mỗi giai đoạn thì có nhiều thứ sẽ thay đổi. Chúng ta khôn lớn với quá trình hoàn thiện bản thân, mỗi ngày trôi qua là một tri thức được tích lũy thêm vào kinh nghiệm sống. Trái đất luôn không ngừng xoay, vì thế chúng ta cũng luôn không ngừng vận động. Cuộc đời là một chiếc xe đạp mà nếu bạn ngừng đạp, bánh xe sẽ ngừng xoay, và mọi thứ đều sẽ dừng lại.

Con người ai rồi cũng đến lúc sẽ phải thay đổi bản thân mình. Nếu thời thế thay đổi mà bạn vẫn giữ nguyên cho mình một diện mạo, một quan điểm, một cách sống không còn phù hợp, thì cuộc sống của bạn sẽ sớm chìm vào dĩ vãng nhạt nhòa.
Đôi khi, ta nhận được những câu nói như "Cậu đã thay đổi rồi", "Dạo này khác ngày xưa quá nhỉ", "Thay đổi chóng mặt đến mức không nhận ra đấy",... Những câu nói nghe có vẻ là bình thường, nhưng trong ý tứ lại đem đến cho ta một suy nghĩ thẩm sâu vô cùng.

Chúng ta có thể thay đổi về diện mạo, thay đổi tính cách, và thay đổi nhiều khía cạnh khác trong cuộc sống của mình. Chúng ta rồi cũng chẳng còn là mình của ngày hôm qua nữa. Không chỉ về diện mạo, nét mặt, mà đến một vài lúc nào đó tính cách của chúng ta cũng sẽ có vài phần thay đổi. Đừng bao giờ cảm thấy sợ hãi khi bản thân bỗng không còn mong muốn một thứ gì đó mình đã luôn mong muốn, hay những suy nghĩ hiện tại của mình đều đi ngược lại với những gì mình đã từng tin tưởng, và thậm chí còn có lúc phá vỡ những nguyên tắc mà chính mình đã đặt ra. Đây là chuyện tất yếu trong cuộc sống mà ai rồi cũng phải trải qua. Vài ba đợt sóng gió, bão táp trong đời giúp chúng ta dần dần hoàn thiện bản thân hơn, giúp ta tìm ra chân lý sống và dũng cảm theo đuổi những gì bản thân thực sự mong muốn. Điều quan trọng nhất là chúng ta có thể định nghĩa được chính mình, dù điều đó trái ngược với những gì ta đã nghĩ ngày còn trẻ.
Chúng ta không chỉ thay đổi sau vài năm, mà thậm chí là trong từng giây từng phút đang trôi qua, chúng ta cũng có những sự thay đổi hữu hình và vô hình. Bạn của ngày hôm qua chính là bạn của ngày hôm qua, còn hôm nay hay ngày mai, bạn có làm lại những điều y hệt trong quá khứ, thì đó cũng không phải là bạn trọn vẹn của ngày hôm qua nữa. Mọi điều thay đổi đều có mục đích, ý nghĩa của nó. Và chuyện thay đổi tích cực hay tiêu cực, lại là lựa chọn của mỗi cá nhân trên đời này.

Người ta thường nói bản chất của con người sẽ mãi mãi chẳng thay đổi. Thực ra có nhiều người rất tốt nhưng sau này đều có thể trở nên xấu xa, ngược lại những kẻ xấu xa thì sau khi được sám hối, họ sẽ ăn năn hối lỗi và cải tà quy chính. Bản chất con người có thay đổi hay không là phụ thuộc vào sự lựa chọn của họ. Những người xấu thì có thể quay trở lại làm người tốt, người sống lương thiện, họ còn có thể lương thiện hơn, đó cũng là sự thay đổi rồi. Không ai là không thay đổi, trong quá trình họ khôn lớn, trong quá trình họ tìm ra những chân lý sống mà bản thân không ngừng theo đuổi trên đời này.
Đối với những gì bạn đã từng giữ gìn và tin tưởng, bỗng đến một lúc nào đó bạn nhận ra rằng hóa ra nó vốn không như những gì mình đã nghĩ, thì bạn hoàn toàn có thể buông tay và tạo cho mình một quan điểm, suy nghĩ khác. Chúng ta luôn ở trong chặng hành trình không ngừng tìm kiếm chân lý của bản thân mình, và chặng hành trình này thì chẳng hề có hồi kết. Cho nên đến một lúc bất kỳ nào đó, bạn nhận ra những thứ mình theo đuổi bấy lâu nay không thực sự quan trọng và phù hợp với mình đến thế, hãy suy nghĩ kỹ lại một lần nữa rồi đưa ra quyết định của mình. Hoặc là tiếp tục đeo đuổi nó, hoặc là dũng cảm từ bỏ và đi tìm cho mình một mục tiêu, chân lý mới. Dù kết quả có như thế nào, tốt hay xấu, ta không cảm thấy hối hận là được rồi.

Cuộc sống không bao giờ chỉ trôi theo một mạch chảy mà nó còn phân ra rất nhiều hướng khác nhau. Chúng ta đều là những cá thể đơn lẻ đang loay hoay trong dòng chảy cuộc đời, giữa những làn ranh giới phân biệt điều này điều kia. Luôn có những ngã rẽ mang đến sự lựa chọn khác nhau, ta có thể lựa chọn theo những gì mình tin tưởng, và thay đổi lộ trình của cuộc đời và bản chất bất cứ lúc nào.
Hãy sống tự do và đừng ngần ngại về chuyện thay đổi bản thân. Thay đổi sẽ làm bạn trở nên tốt đẹp hơn, nếu bạn biết cách làm chủ được chính bản thân mình!

Tại sao chúng ta nên học cách im lặng nhiều hơn và khi nào thì cần im lặng?

Đôi khi, im lặng còn quan trọng hơn rất nhiều so với những gì bạn nói ra đấy. 
Biết cách lắng nghe là một trong những yếu tố quan trọng giúp bạn trở thành một người giao tiếp giỏi. Tuy nhiên, lắng nghe thôi chưa đủ, bạn cũng cần học cách im lặng.
Ta nên học cách lắng nghe để hiểu, dừng lại để thương và biết buông bỏ ngạo mạn để thấy đời sống này là vô thường bất chợt...
Im lặng không có nghĩa là không nói gì khi ai đó đang trò chuyện, tâm sự với bạn. Im lặng không có nghĩa là thụ động, dửng dưng với mọi thứ xung quanh. Im lặng chính là lúc bạn cảm nhận nhiều hơn về các sự việc, hiểu rõ hơn về nguyên nhân - hậu quả và quan trọng hơn, im lặng cũng là cách để bạn thể hiện cảm xúc của mình với người đối diện.
Đôi khi, im lặng còn mạnh mẽ hơn rất nhiều so với một lời nói hoa mỹ, có cánh.
Nói hay im lặng đều phải đúng nơi, đúng lúc, đúng người và chỉ sử dụng khi cần thiết. Lời nói có thể là lưỡi gươm, gươm chưa dùng thì để trong bao. Im lặng là diệu kế khi lời nói không có tác dụng hoặc phản tác dụng. Nếu dùng sai thì im lặng có thể là tai họa. Đó chính là giá trị của sự im lặng và "nghệ thuật" im lặng.
Dưới đây là một vài lời khuyên rất giá trị giúp bạn biết được lúc nào nên im lặng và lúc nào nên nói.

Khi im lặng là vàng:
♥ Giữ im lặng có thể có sức mạnh ngang bằng với những lời bạn muốn nói, giống như là khi một cái ôm có giá trị hơn rất nhiều so với câu "Chia buồn cho sự mất mát của bạn".
♥ Biết vui với người vui, buồn với người buồn. Đó là cách cư xử của người hiểu biết, lễ độ và thấu cảm. Không gì vô duyên hơn khi người khác khóc mà mình lại cười hoặc ngược lại. Sự "lệch pha" đó khả dĩ khiến chúng ta trở nên lố bịch, hợm hĩnh và kiêu ngạo.
♥ Một thời điểm khác khi bạn không chắc chắn phải nói điều gì. Nếu cảm thấy bối rối khi cảm xúc của riêng bạn đang hướng tới một vấn đề nào đó, tốt nhất là hãy im lặng cho tới khi bạn cảm thấy chắc chắn hơn bởi vì có nhiều rủi ro xảy ra hơn khi bộc lộ những cái sai hoặc những cảm xúc thái quá.
♥ Hãy chọn im lặng thay vì thốt ra những cảm xúc nhất thời mà nó thì có thể làm người khác đau lòng và đó cũng thực sự không phải là cảm xúc của bạn. Khi bạn có cảm giác thôi thúc muốn nói một điều gì đó không hay, hãy hít vài hơi thở sâu và nghĩ về những hậu quả có thể xảy ra sau đó.
♥ Một thời điểm khác mà bạn tốt nhất nên im lặng là khi có ai đó chia sẻ một câu chuyện có ý nghĩa. Hãy để cho họ cảm thấy được lắng nghe bằng cử chỉ gật đầu im lặng và ánh mắt chia sẻ.
♥ Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Người khôn ngoan chỉ nói những điều mình biết rõ và hoàn toàn im lặng đối với những gì mình không biết hoặc mơ hồ. Nhà bác học Thomas Edison từng nói: "Điều chúng ta biết chỉ là một giọt nước, điều chúng ta không biết là cả đại dương". Còn hiền triết Socrates thừa nhận: "Tôi không biết gì cả, đó là điều tôi biết rõ nhất".
♥ Sự im lặng có thể là người bạn tốt trong những cuộc đàm phán. Nói phần của bạn, sau đó, im lặng để người khác đi tới kết luận của riêng họ. Sự im lặng của bạn cho thấy bạn tự tin về những gì bạn đã nói và bạn đủ tôn trọng người đối diện để nghe những điều họ nói.
♥ Khi chưa được hiểu, chúng ta cần cởi mở và hòa đồng để người khác có thể hiểu mình hơn – dù không thể hiểu hết. Tuy nhiên, nếu cảm thấy họ thực sự không thể hiểu hoặc không muốn hiểu thì tốt nhất là im lặng. Nếu không, những gì bạn nói có thể tạo ra sự khó chịu và hiềm thù.
♥ Đôi khi im lặng là cách giải quyết tốt nhất và đúng lúc nhất bởi vì đối phương không ở trong vị trí lắng nghe điều bạn nói. Chẳng hạn, khi một người bạn cần bạn lắng nghe vấn đề cá nhân nhưng cô ấy lại không thể chấp nhận lời khuyên của bạn vào lúc đó. Vả lại, nói nhiều thì sai nhiều. Nói thiên lệch thì mất lẽ chính, nói huênh hoang rồi đến chỗ đuối, nói xiên xẹo rồi đến chỗ sai trái, nói giấu giếm sẽ đến chỗ cùng.
♥ Hãy luyện tập thói quen giữ yên lặng ở nơi làm việc khi bạn không có điều gì ý nghĩa để đóng góp. Trừ khi bạn có thể nâng tầm cuộc đối thoại lên bằng cách đưa ra ý tưởng nào đó thú vị, thiếu sót hoặc có lợi, còn không thì tốt nhất bạn chỉ nên ngồi quan sát và học hỏi.
♥ Im lặng đôi khi là lúc mà con người ta đang lao động trí óc. Nhờ đó mà có những kiệt tác, sự cao thượng, hiểu biết, trưởng thành, hồi tâm, giác ngộ... Văn hào W. Goethe từng nói: "Tài năng được nuôi dưỡng trong cô tịch, còn chí khí được tạo bởi những cơn sóng dữ của giông tố cuộc đời". Thấy người khác trầm tư mặc tưởng thì đừng phá "khoảng riêng" của họ. Sự im lặng lúc đó thực sự cần thiết và có ý nghĩa.
♥ Cuối cùng, im lặng là vàng khi bạn không muốn dính vào một cuộc tranh cãi ngớ ngẩn. Vì những chuyện cãi nhau sẽ không bao giờ được giải quyết, một người phải "ngậm bồ hòn làm ngọt".
Khi nào nên nói và nói thật to:
♣ Sẽ có những thời điểm trong cuộc đời bạn cần tới sức mạnh của giọng nói của bạn. Tiếng nói bên trong bạn cần được tôn trọng và biết ơn.
♣ Sử dụng giọng nói của bạn và nói ra khi cảm xúc của bạn đang bị chà đạp. Có nhiều chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát, nhưng điểu khiển câu chữ và cảm xúc muốn truyền tải tới người khác thì hoàn toàn nằm trong quyền hạn của chúng ta.
♣ Thể hiện những cảm xúc của bạn một cách rõ ràng và để mọi người biết rằng bạn coi trọng quyền lợi của hai bên.
♣ Nói giùm người khác khi họ không có tiếng nói hoặc họ không thể tự nói lên được vì lý do nào đó. Tiếng nói của bạn có thể là điều duy nhất giải cứu và bảo vệ họ khỏi sự tổn hại.
♣ Nói ra khi bạn thấy một điều sai được thực hiện vì im lặng có thể bị xem là đồng lõa với sai trái.
♣ Nói ra khi bạn được hỏi về quan điểm của mình vì người hỏi rất coi trọng nó.
♣ Cuối cùng, nói ra khi bạn muốn được nghe. Cho dù ở nơi làm việc hay là trong mối quan hệ, nếu bạn tin rằng những điều bạn nói là có giá trị, đừng e ngại mở miệng ra.
Tuân Tử dạy: "Im lặng, lắng nghe, ghi nhớ, hành động và khôn ngoan là 5 cung bậc khác nhau của trí tuệ". Thế nên, đừng bỏ qua việc học cách im lặng.

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

Hãy đọc bài viết này khi bạn cần động lực và cảm hứng sống

Trở ngại lớn nhất và phức tạp nhất mà bạn sẽ phải vượt đó chính là tâm trí của bạn. Nếu có thể kiểm soát được nó, bạn có thể vượt qua mọi thứ.
Cách đây nhiều năm, đã có một thời điểm tôi gần như bế tắc. Tôi nhìn xung quanh và thấy những người khác tự tạo động lực cho chính họ để làm những thứ đơn giản bằng cách nhận thức rằng những thứ đó cần phải được hoàn thành. Nhưng tôi thì không. Với tôi, động lực là một trò chơi đáng sợ và chỉ những người trong cuộc mới hiểu được cảm giác phải cố gắng để tự làm một vài việc trong khi tâm trí lại chẳng hề muốn. Nếu tôi thắng trong trò chơi đó, tôi sẽ phải làm điều gì đó tôi không thực sự muốn làm. Nếu thất bại, tôi tiến gần hơn đến việc hủy hoại phần còn lại của cuộc đời mình. Ít nhất đó là những gì tôi cảm thấy. Và tôi không bao giờ thực sự biết liệu tôi sẽ thắng hay thua cho đến phút cuối cùng.
Sự thật là động lực có thể chỉ là thoáng qua, đó là lý do tại sao chúng ta cần liên tục đưa các suy nghĩ tích cực vào tư duy một cách thường xuyên. Tôi còn nhớ một học sinh đã từng tâm sự chia sẻ với tôi rằng:
Em cảm thấy cạn kiệt! Em đang mắc kẹt với lo lắng, bị lấn át và thất vọng... không còn nhiệt huyết nữa! Thầy có bất kỳ lời khuyên nào không? Em có nên trút hết bực tức sang một người khác hay cố gắng nhớ lại lần mà em hoàn toàn mất đi động lực để biết cảm giác rồi sẽ tồi tệ như thế nào?
Và đây là câu trả lời mà tôi muốn gửi đến học sinh này cũng như tất cả các bạn. Đây là một một vài điều rất quan trọng mà tôi thường nhìn lại hàng ngày để vun đắp cho quá trình nuôi dưỡng động lực trong tôi.

 

Cảm giác thất vọng không phải là một vật nặng để có thể hạ gục bạn, đó là cách mà bạn sẽ làm mọi thứ. Bạn có thể sử dụng đau khổ, thất vọng và sự không thuận lợi để truyền động lực cho mình hơn là cảm giác khó chịu. Bạn đang kiểm soát cách mà bạn nhìn nhận cuộc sống và những thứ tốt đẹp sẽ xuất hiện khi bạn để mình tránh xa các suy nghĩ tiêu cực.
Bạn luôn luôn có một lựa chọn. Lựa chọn tiêu cực, bạn sẽ có khá nhiều lý do để dừng lại và chán nản. Lựa chọn tích cực, bạn sẽ có khá nhiều lý do để mỉm cười và tiến về phía trước. Quả thật, vũ khí mạnh nhất để chống lại sự căng thẳng và chán nản đó chính là khả năng của chúng ta để lựa chọn. Hãy rèn luyện tâm trí của bạn để nhìn thấy những điều tốt đẹp trong tất cả mọi thứ.
Một trong những khoảnh khắc đáng giá và quan trọng nhất của cuộc đời đó chính là khoảnh khắc cuối cùng bạn có đủ dũng cảm để vứt bỏ những thứ không thể thay đổi. Khi bạn dừng lo lắng và phàn nàn về những thứ bạn không thể kiểm soát, bạn sẽ có nhiều thời gian hơn để thay đổi những thứ mà bạn có thể kiểm soát. Và thay đổi tất cả mọi thứ.
Việc dành thời gian với những người không ngừng ngăn cản bạn chưa bao giờ là mối quan tâm lớn nhất của bạn cả. Tôi dám chắc điều đó. Bởi vì, nếu bạn là một người tin rằng có điều gì đó trong con người bạn có thể giúp bạn làm điều bạn muốn – nếu bạn muốn trở nên khác biệt thì bạn không thể đạt được nó bằng cách ở cạnh những người luôn cố gắng kéo bạn xuống "vũng bùn".