Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016

Cảm ơn em đã phải hi sinh rất nhiều khi yêu anh...

Cuối cùng anh chỉ biết nói rằng:" Em à! Chúng mình hãy cứ bình yên và lặng lẽ yêu nhau như thế này em nhé. Anh yêu em. Xin lỗi và cảm ơn em nhiều lắm cô gái của anh."
Ngày hôm nay mệt lắm phải không em?
Lặng lẽ nắm tay em trên con đường ngợp lá vàng rơi với những cơn gió chợt thổi đến báo hiệu đã cuối thu đầu đông, nó cũng đem đến cho con người ta đâu đây ý vị phảng phất về một nỗi buồn man mác, hiu quạnh bỗng nhiên anh lại thấy có lỗi với người con gái anh yêu.
Xin lỗi em vì đã không thể quan tâm chu đáo, thường xuyên đưa em đi chơi như những cặp đôi yêu nhau khác à mà là chuyện đáng phải làm khi người ta yêu nhau bởi công việc của anh đòi hỏi rất nhiều công sức. Em nói rằng em không sao nhưng anh biết cô gái của anh tủi thân lắm, cô gái của anh cũng mong muốn như những cô gái khác.

Bất kì cô gái nào đều có quyền được mơ mộng về tình yêu đẹp, lãng mạn như những câu chuyện được thêu dệt đến mức lí tưởng hoá và được người yêu mình chiều chuộng phải không em? Bởi lẽ đó mà anh cố gắng làm việc để kiếm tiền, nỗ lực hết mình để có thể đem đến cho em những thứ tốt nhất trong khả năng của anh. Không được như hoàng tử bước ra từ cổ tích, soái ca như những quyển ngôn tình dày cộp nên anh chỉ biết nỗ lực để em có thể hạnh phúc nhất.
Xin lỗi em vì khi cô gái của anh mệt mỏi anh chỉ biết ngồi bên cạnh xoa đầu nhẹ nhàng đặt nó lên bờ vai này để em cảm nhận được sự nồng ấm anh rồi thiếp ngủ đi bao giờ không biết. Chẳng ngôn từ nào có thể diễn đạt được cảm giác hạnh phúc biết nhường nào khi được lặng lẽ ngắm em ngủ như lúc ấy. Giọt nước mắt còn vương trên khoé mắt em, bờ môi hơi nhoẻn cười, đó là thứ đã xoa dịu mọi mệt nhọc, áp lực cuộc sống của anh và nó càng khiến anh yêu em nhiều hơn nữa. Tâm lặng lẽ và bình yên đến tột cùng...

Em nói rằng em không thích những lúc anh xin lỗi nên anh sẽ nói cảm ơn em nhé, người con gái nhỏ bé của anh!
Cảm ơn em đã đến bên anh khi anh chưa có gì. Em đã tiếp thêm động lực để anh có thể vững tin bước tiếp trên con đường đầy rẫy những khó khăn, chông gai và giông tố có thể quật ngã mình bất cứ lúc nào. Khoảnh khăc em chạy đến lau đi những giọt mồ hôi trên gương mặt đầy bụi bẩn có lẽ là khoảnh khắc anh sẽ chẳng bao giờ quên được.
Cảm ơn em đã phải hi sinh rất nhiều khi yêu anh... Anh chẳng biết nói gì để có thể diễn tã được lòng biết ơn của anh đối với em
Cuối cùng anh chỉ biết nói rằng:" Em à! Chúng mình hãy cứ bình yên và lặng lẽ yêu nhau như thế này em nhé. Anh yêu em. Xin lỗi và cảm ơn em nhiều lắm cô gái của anh."
Nguồn: Báo phụ nữ

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

10 ngày trước khi cưới, bạn thân gọi điện cho tôi khóc như điên dại

Đây là dòng tâm sự buồn giữa tôi và bạn thân của tôi, đến lúc tôi mới biết được sự thật đó. Tôi cầu xin bạn thân huỷ hôn. Nhưng nó sợ, sợ tai tiếng, sợ không sống nổi, sợ mất gã đó.
Tôi có một người bạn thân. Cùng tuổi. Vừa lấy chồng được gần 3 tháng, xinh đẹp, ngoan ngoãn, gia đình cơ bản. 16 tuổi , nó yêu người đàn ông đang là chồng nó hiện tại. Người đó sống ở Sài Gòn nhưng ra ngoài Hà Nội chơi vài lần. Quen nhau, tìm hiểu nhau, tán tỉnh nhau, rồi yêu nhau. 
Như thường thấy ban đầu mới yêu chắc chắn sẽ rất ngọt ngào, rất hạnh phúc và màu hường đúng nghĩa. Nhưng không! Gần 5 năm yêu nhau, người yêu nó chưa bao giờ chiều chuộng nó, chưa bao giờ lo lắng cho nó, quan tâm nó, chưa bao giờ nghĩ xem nó thực sự cần gì ở mối quan hệ này, chưa bao giờ biết được nó cô đơn trong cuộc tình này như thế nào…
Người yêu hơn nó 6 tuổi, vô cùng bảo thủ gia trưởng. Nhiều khi tôi khuyên nó bỏ quách đi. Ở ngoài Hà Nội bao nhiêu người theo đuổi sao cứ phải yêu xa. Nó chỉ nói tao biết tao ngu, nhưng tao không làm được, không bỏ anh ta được, có lẽ kiếp trước tao nợ anh ta quá nhiều nên kiếp này phải trả. Tôi bảo số phận 60% con người quyết định, nó không được nghĩ như vậy. Nó chỉ lắc đầu, không nói gì. 
Tôi cầu xin nó huỷ hôn. Nhưng nó sợ, sợ tai tiếng, sợ không sống nổi, sợ mất gã đó. (Ảnh minh họa)
Đi chụp cưới thì anh ta chửi vợ lên chửi vợ xuống, kể cả là trước mặt bao nhiêu người cũng kệ. Cái ngày bạn thân đi thử váy, nó phải gọi facetime cho tôi, mỗi lần mặc xong lại hỏi: "Được không cái này đẹp không?". Tôi cảm thấy uất ức thay cho nó. Chắc hẳn gã đàn ông kia kêu bận rồi bắt nó đi một mình. Đi thử đồ một mình, đi mua đồ đạc cho phòng cưới cũng một mình, đến đi khám thai cũng đi một mình. 
Sự việc không quá kinh khủng cho đến hôm 1h đêm trước ngày cưới 10 ngày, nó gọi cho tôi khóc như điên như dại, đến mức tiếng nó khản lại.
Chồng nó đánh nó đến mức đi viện. Chỉ vì thua bạc, say rượu đấy. Và đến lúc đó tôi mới biết là lần nào say thằng chồng nó cũng đánh chứ ko phải lần đầu. Tôi cầu xin nó huỷ hôn. Nhưng nó sợ, sợ tai tiếng, sợ không sống nổi, sợ mất gã đó. Một công chúa trong sáng lý lịch sạch sẽ lại đi bỏ chồng - xã hội thế đấy !
Ngày vào Sài Gòn tham dự đám cưới nó, mưa thê thảm. Nó còn bảo chắc ông trời thương tao đó mày ạ. Chẳng biết chúc nó ra sao, nhìn nó khoác tay gã đàn ông kia là tôi chỉ muốn chạy lên kéo tay nó, mua vé về Hà Nội luôn và ngay. 
Những tháng ngày làm dâu và bị mẹ chồng ghét thì khỏi bàn. Bầu bí vẫn cặm cụi làm hết mọi việc trong nhà, đương nhiên vừa làm vừa ăn chửi.

Gã đàn ông mang danh chồng nó kia từ khi nó về nhà mẹ đẻ đến giờ cũng không một cuôc gọi nào cả. (Ảnh minh họa)
Rồi đến hôm chủ nhật tuần trước, sau khi làm xong việc nhà, nó đi mua ít đồ cho em bé và chồng nó thì thấy chồng nó đi vào nhà nghỉ với một em trông rất ngọt nước. Nó sốc đúng nghĩa trăm nghe không bằng một thấy. Nó đi theo thì ngã xe phải vào bệnh viện. 
Do phúc lớn mạng lớn em bé không sao và nó cũng chỉ trầy xước bên ngoài. Nó về nhà khóc lóc đủ thứ, trách chồng nó không thương nó nhưng còn con mà cũng bỏ mặc. Chồng nó chỉ buông mỗi câu: “Chắc gì phải con của tao, nhỡ mày ở quê có ngủ với thằng nào thì tao biết được à?”.
Bố mẹ chồng nó cũng hùa theo, còn đuổi nó đi. Nó gọi điện cho tôi và tôi gọi cho bố mẹ nó, mẹ nó mua vé đón nó về ngay lập tức. Chính hai bác cũng không nghĩ con gái mình chịu nhiều đau khổ như vậy. 
Gã đàn ông mang danh chồng nó kia từ khi nó về nhà mẹ đẻ đến giờ cũng không một cuộc gọi nào cả. Bạc bẽo không còn lời nào tả. Bạn thân nói với tôi từ nay sẽ sống vì con, nó ngộ ra nhiều thứ, và nó thấy sợ, sợ cái quãng thời gian nó hy sinh đau đớn thế nào. 5 năm bên nhau, chưa một lần chồng nó hỏi nó em muốn ăn gì hay em có mệt không.
Đúng là trên đời này không phải ai cũng may mắn gặp được người đàn ông tốt. Đừng nghĩ mình có thể thay đổi được người ta. Giả tạo bạc bẽo lắm. Sống vì mình đi, thương mình đi, sáng suốt lên, đừng vì sợ thị phi, sợ không làm được mà sống chịu đựng cả đời.

Nhớ cấp 3, nhớ thầy, nhớ chính mình kinh khủng

Tình bạn ngày xưa chỉ đơn giản là những ngày ôn thi cuối cấp, một trưa nắng mỗi đứa một quả trứng vịt giằm mắm, một bát canh con con bí đỏ non, rồi đi ngủ trong cái oi oi túa ra của mùa hè. Thế thôi mà sao nhớ thế!
Tôi vốn định ngủ miết cho tới sáng rồi sẽ nhắn tin cho thầy nhưng lại đọc được một bức ảnh
" Thầy chủ nhiệm từng hồi tưởng lại thế này: ngày trước vì trốn học, các em ấy đã nói dối rất nhiều, nhưng mãi đến ngày tốt nghiệp các em vẫn còn nói dối. Các em bảo là thầy ơi: chúng em nhất định sẽ về thăm thầy, nhưng sau đó chẳng có ai quay về cả"


Tự nhiên thấy hối hận da diết, và cũng tự cảm thấy đời người vốn chỉ là những mảnh ghép lướt qua nhau.
Nhớ cấp 3, nhớ thầy, nhớ chính mình kinh khủng. Ngày xưa mình đã chăm chỉ và vất vả và sôi nổi tới nhường nào. Nhớ ơi là nhớ cái nắng thiêu đốt da thịt đen nhánh, nhớ những buổi mưa lũ ngập hết cả bánh xe, thương các bạn nhà xa gọi điện cho thầy đợi nước rút mới đi học được. Mà ngày ấy thì thấy mọi thứ như lẽ hiển nhiên, bình thường lắm. Lên Hà Nội rồi, nhìn trẻ con Hà Nội mới thấy học sinh chỗ mình khổ, tuy khổ mà đứa nào đứa nấy xinh xinh và đáng yêu đến lạ.

Tình bạn ngày xưa chỉ đơn giản là những ngày ôn thi cuối cấp, một trưa nắng mỗi đứa một quả trứng vịt giằm mắm, một bát canh con con bí đỏ non, rồi đi ngủ trong cái oi oi túa ra của mùa hè. Thế thôi mà sao nhớ thế!
Chẳng bao giờ có thể quay lại một thời sôi nổi ấy nữa, những lớp học sinh mỗi năm lại mới, thầy cũng dần lãng quên những đứa học trò già, và tôi cũng dường như lãng quên thầy nếu chẳng có ngày hôm nay.

Và nếu không có thầy tin tưởng, tôi cũng sẽ chẳng thể nào tiếp tục viết nhiều được đến thế.
"Lời yêu khi xưa đã lỡ, em ơi đừng chờ...", kí ức nào cũng đẹp, hiện thực chỉ biết gửi vào vài dòng lan man...

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Hạnh phúc đơn giản là mình biết tự yêu lấy bản thân!

Đã bao giờ bạn tự hỏi rằng mình đã quan tâm đến bản thân mình nhiều chưa? Hay chỉ có những lúc bạn gục ngã, không còn một ai bên cạnh, chỉ còn thân xác và cái bóng, nó trơ trọi và đau lắm!
Vì chính những lí do đó, hãy quên đi mọi thứ xung quanh đi và chỉ quan tâm mỗi mình mình thôi!
Xung quanh bạn luôn có nhửng người vô cùng hạnh phúc và đạt được thành công mong muốn, bạn luôn tấm tắc khen ngợi họ và cũng mong muốn được như họ, bạn bắt đầu cố gắng hết sức, đặt ra mục tiêu cho bản thân mình dẫu biết mình chưa chắc có thể làm được, bạn cứ ngốc nghếch và tưởng rằng mọi người sẽ giúp bạn.
Mà khoan, bạn sẽ nghĩ thấu đáo hơn rằng mình cần giúp đỡ người khác trước tiên, rồi họ sẽ giúp mình. Bạn mù quáng tin tưởng họ quá nhiều, cho đến khi bạn thực sự cần sự nhờ vả của họ, bạn rất ngại khi phải nói ra, nhưng rồi khi bạn nói ra những điều mà bạn cần họ giúp, phải chăng bạn đang có một giây phút ảo tưởng.


Phải rồi, mọi người ai cũng chỉ sống cho mình họ mà thôi, họ sẽ kiếm ra vô vàn lí do trên trời dưới đất rồi nói những câu mang mục đích tránh né bạn, và rồi bạn là một lần ngốc nghếch nghĩ rằng:" À thì ra mình chưa đủ tốt để họ giúp mình?", bạn tiếp tục cố gắng và nghĩ rằng có lẽ lần tới họ sẽ giúp bạn! Hãy quên đi bạn à, đến một lúc nào đó bạn gọi họ, họ sẽ giả vờ không nghe bạn và làm ngơ bạn thôi.
Tin tôi đi, trong cuộc sống này, ai mà chẳng phải gặp phải những tình huống ấy một lần, thậm chí khi bạn có một người bạn thân, theo lí thuyết, bạn thân là gì? Đó là khi bạn thân thiết với một người bạn, bạn cho rằng đây sẽ là một người bạn mình sẽ tin tưởng và nói ra những tâm sự khi mình buồn, nó sẽ dễ dàng hơn là nói ra với một người bạn bình thường, phải không?

Tiếp đến bạn thân là không tính toán, không vụ lợi, luôn luôn sát cánh bên nhau, chia sẻ ngọt bùi? Thực tế ra khi bạn và người bạn thân ấy cho dù có thân với nhau đến cỡ nào, rồi đến một lúc nào đó, giận nhau hay có rắc rối gì đó. Bạn sẽ luôn là người chủ động xin lỗi và gỡ rối, nhưng nghĩ đi nghĩ lại bạn có thực sự là người sai hay không, không đâu chỉ vì bạn muốn kéo dài mối quan hệ với người mà bạn thực sự yêu quý.
Bạn biết tác hại của việc làm ấy là gì không? Đó chính là bạn đã khiến cho người bạn ấy ảo tưởng rằng không có mình bạn sẽ sống vô cũng cô đơn, nghĩa rằng trong những hiểu nhầm sắp tới, người bạn ấy sẽ là người thứ lỗi còn bạn là người luôn chủ động xin lỗi. Nó thật không tốt chút nào! Vậy còn "à không tính toán, không vụ lợi, luôn luôn sát cánh bên nhau, chia sẻ ngọt bùi?" Thực tế ra, chẳng có cái gì có thể tồn tại khi không có tính toán cả bạn ạ, trên đời này không ai cho không ai gì cả, nó chỉ có thể được tính bằng thứ ngang giá hoặc nhỏ hơn một xíu thôi, đừng tưởng lúc mình buồn, nó bao mình một chầu thì lần sau nó buồn mà mình không đãi nó lại thì chắc chắn rằng thái độ của nó sẽ khác.

Bạn luôn sát cánh bên nó, chia sẻ ngọt bùi mọi chuyện, từ đi đâu cũng có nhau, đi ăn, đi học, hay thậm chí là ghét chung một đứa, bạn với nó tâm đầu ý hợp khi nói về đứa mà bạn ghét, thực tế ra thì đến một lúc nào đó thì cả hai sẽ chán với việc làm đó, cảm thấy chẳng việc gì phải như thế, chình vì thế hai từ bạn thân chẳng bao giờ là lí tưởng cả.
Đến một ngày bạn cảm thấy rằng mình như đang cô lập khỏi cái thế giới này vậy, bạn áp lức, bạn mệt mỏi nhưng chẳng có ai để nói chuyện cả, chẳng còn ai bên bạn cả, bạn luôn nghĩ rằng:"Đến một ngày cho dù cả thế giới có quay lưng với bạn đi chăng nữa thì sẽ có duy nhất một người sẽ bên cạnh mình?"
Đó là người yêu bạn, gia đình bạn hay đứa bạn thân của bạn? Lí thuyết thôi bạn à bởi chẳng có gì là mãi mãi, ngay lúc đó bạn khóc thật nhiều, gào thét thật nhiều và có những hành động làm tổn thương đến bản thân mình, thật đáng trách và thương hại! Vì giờ đây bạn biết ai là người sẽ bên bạn đến suốt cuộc đời không? Chắc hẳn chỉ có bạn, duy nhất bản thân bạn, xuất phát từ bản thân bạn và kết thúc cũng ở bạn, mọi thứ sẽ đi theo mỗi mình bạn và chỉ có bạn mới có thể an ủi và tự mình vượt qua khó khăn, vượt nên sự sợ hãi, bóng tối- người bạn đồng hành với bạn.
Đó là khi bạn yêu lấy bản thân mình! Bạn sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi bạn yêu thương lấy bản thân mình, bởi mình đã chịu đựng quá nhiều thứ rồi, đã đến lúc bạn quên đi tất cả mọi người và chỉ nghĩ đến bản thân mình, đó cũng là hạnh phúc nho nhỏ bạn tự tạo cho mình trong nhũng ngày đen tối của cuộc đời, " Không quan trọng nỗi buồn là gì mà quan trọng là bạn đã tự mình chấp nhận thất bại và nỗi buồn ấy như thế nào?"

Khi tâm tĩnh lặng thì sống mới an nhiên, em nhé!

Em - cô gái của tôi, cô gái đã phải chịu nhiều tổn thương đau đớn. Sau tất cả những vết thương lòng để lại sẹo, sau khi đặt dấu chấm hết cho vài mối tình, sau khi sống trong sự cô đơn, đau đớn và cả những giày vò, em muốn gì?
Cuộc sống của em bây giờ chỉ toàn một màu đen u ám. Có lúc em lao đầu vào công việc như con thiêu thân lao vào lửa, có lúc em lại muốn bất cần, gạt hết mọi thứ, chẳng cần gì hết như Harley Quinn ư?
Tôi viết bài viết này dưới cái nhìn của một trái tim đầy những vết sẹo. Và tôi viết bài viết này cũng cho những trái tim như thế.
Em - cô gái của tôi, cô gái đã phải chịu nhiều tổn thương đau đớn. Sau tất cả những vết thương lòng để lại sẹo, sau khi đặt dấu chấm hết cho vài mối tình, sau khi sống trong sự cô đơn, đau đớn và cả những giày vò, em muốn gì? Cuộc sống của em bây giờ chỉ toàn một màu đen u ám. Có lúc em lao đầu vào công việc như con thiêu thân lao vào lửa, có lúc em lại muốn bất cần, gạt hết mọi thứ, chẳng cần gì hết như Harley Quinn ư?

MERY [メリー]
Em làm vậy cốt chỉ vì em muốn tìm một chút gì đó mới lạ, hạnh phúc hơn trong cuộc đời tẻ nhạt này. Em yêu một vài người, vẫn chẳng hạnh phúc được khi yêu anh. Em tìm ở họ điều gì đó giống anh. Nhưng vô ích. Anh là phiên bản duy nhất trên thế giới này, không ai có thể thay thế anh. Em nhận ra sự thật phũ phàng đó. Em lại đau, lại uống rượu, lại hút thuốc, lại tự giam mình vào căn phòng tối...Có đôi lúc em tự hỏi, rốt cuộc mình sống như thế này được đến bao giờ nữa? Sống một cuộc sống màu đen ư? Tuổi trẻ khao khát chinh phục, em không thể tự giam tinh thần mình thế này được. Em định làm gì?

Photo by Mariam Sitchinava. on Flickr
Tôi cũng như em. À không, tôi cũng TỪNG như em mới đúng. Tôi cũng từng là một cô gái cuồng nhiệt đến thế. Tôi cũng từng là một cô gái sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ để đi theo tình yêu của mình. Rồi tôi cũng từng bị người mình yêu thương bỏ rơi. Lúc đó tôi đau, đau lắm. Thời gian chữa lành mọi vết thương ư? Nhầm rồi! Em đừng tin nhé! Thời gian chỉ xoa dịu đi phần nào thôi! Còn chữa được hay không, là do chính bản thân em.
Bớt tranh đấu những thứ phù du trong cuộc sống đi. Bớt ghen tức với những người sống hạnh phúc hơn em. Quan trọng nhất là phải giữ được tâm yên tĩnh, giữ lòng bình yên. Đừng vì một lời nói hay hành động của ai kia mà lòng gợn sóng. Có như vậy em mới trưởng thành được. Có như vậy em mới tìm được hạnh phúc của riêng em.
Nhớ nhé! Tâm tĩnh lặng - Sống an nhiên.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Họ đã vì một người mà đau lòng, rồi vô tình làm đau lòng một kẻ khác...

Để anh kể em nghe đôi điều về những người che ô, người mang sứ mệnh đi che mưa chắn gió cho kẻ khác khỏi mọi ướt át thương đau.
Sau cùng khi không còn những dầm dề, đối phương bước ra khỏi chiếc ô bấy lâu, và trở về cuộc sống giòn giã ánh ban mai của họ, không một mảy may, không một bận lòng về người che ô.
Cuộc đời chúng ta có một ai chưa từng mong mỏi vào những ngày trời mưa, có một bóng hình đứng cạnh giang tay che chở khỏi mọi ẩm ương?
Anh đã đứng thật lâu dưới cơn mưa năm đó, nghĩ về những người con gái đã đi qua đời mình.
Có những người dáo diết kiếm tìm một cuộc điện thoại, cần đến những người thân quen mang ô cho.
Có những cô gái bối rối, khép nép đứng dưới hiên nhà để đợi cơn mưa đi qua.
Lại có những người con gái vội vã chạy về phía một chiếc ô đơn lẻ, nương nhờ trong một quãng đường.
Buồn cười nhất, hẳn là những người cầm ô, nhưng lại để nước mưa xiên ngang xiên dọc.

Người ta bảo càng đày đọa bản thân, con người ta mới dễ quên đi niềm đau. Người ta tìm đến rượu, chất kích thích, người ta nhịn ăn, họ rạch tay, dầm mưa, chỉ để quên đi cơ man tổn thương đã chịu.
Họ trút mọi bất lực lên cơ thể của mình, để rồi chẳng có hả hê, chẳng có niềm vui nào thắp sáng, họ quẩn quanh, chỉ biết khóc những tiếng chua xót.
Họ đã vì một người khác mà đau lòng, rồi vô tình làm đau lòng một kẻ khác. 
Chẳng ai mở lời, chẳng ai hứa hẹn. Chúng ta cứ bên nhau và ngỡ như chẳng thể chia xa.
Những tách cafe ấm áp với những ngón tay lạnh run vì cái rét của mùa đông. Lắng nghe những thương tổn nơi em, sẻ chia những rối ren nơi trái tim. Chúng ta đã chết lặng tại thời điểm đó, môi ấm chạm môi. Không một hứa hẹn, chỉ tự đặt ra một giao ước ngầm mong muốn dù không thể vẻn vẹn thành hình dạng đoạn tình cảm này, cũng mong người kia sẽ được hạnh phúc.

Anh đã từng nghĩ mình sẽ chấp nhận tất cả. Như cơn mưa với những người lạ đi chung một đoạn đường, anh và em, không hề quen biết, không hề thân thuộc. Nói những câu chuyện bất tận, trải lòng như những người gần gũi từ lâu. Đã từng hạnh phúc, cũng có môi cười, nhưng như mọi người lạ đi nhờ đoạn đường, em sẽ bước ra khỏi chiếc ô của anh khi em đến điểm hẹn, hoặc cho cơn mưa ngoài kia chấm dứt.

Anh dường như tự mãn biết bao, khi cho rằng mình sẽ ổn. Anh đã đau xót biết bao khi một ngày thấy kẻ che ô như anh thật đáng thương, chỉ chạm vào đời nhau trong những cơn mưa dai dẳng. Đã che chắn những giá buốt cho trái tim em, nhưng tuyệt nhiên, lại chẳng thể là người đi cùng em trong nhiều con đường khác nữa.
Lại mỗi mùa mưa qua, lại mỗi khi em lành sẹo, anh lại đứng đó, cầm chiếc ô đã chẳng còn tác dụng của mình. Cười nhạt cho chính mình, cho người chỉ chuyên đời đi che ô cho kẻ khác.

Em biết không,không một ai trên đời mang sứ mệnh của người che ô, họ cũng không chọn được sống chỉ với danh phận của người che ô, họ cũng có trái tim nhiều thương tổn và đơn côi. Hơn ai hết, anh biết rõ rằng người che ô vốn cũng giản đơn là một con người, muốn được yêu thương, và che mưa chắn gió cho người mình yêu đến suốt cuộc đời này.
Jannie
16/11/2016

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

Nếu cuộc sống là một bức tranh thì hãy học cách để tô màu bức tranh ấy

Ăn món mình thèm, làm điều mình thích và ở cạnh bên người mà mình yêu...
Sáng nay ra đường, tần ngần một hồi lâu trước gương thì tôi mới dám hất tung mái tóc của mình và làm một kiểu tóc mới – ngộ hơn so với thường ngày. Cũng giống như việc, phải đắn đo một quãng rất lâu, tôi mới dám gật đầu làm điều gì đó mới mẻ lẫn khác biệt trong cuộc sống của mình.
Tôi vẫn thường tự hỏi: "Này, tại sao lại chấp nhận sống một cuộc đời nhàm chán thế?"
Nghĩa là, tôi chú trọng những gì người khác nói về mình hơn là lắng nghe tiếng nói từ sâu thẳm trong tâm hồn mình. Đối với tôi, những lề thói của xã hội ở một ngưỡng khá cao, đến nỗi mà tôi chỉ là đứa trẻ mãi đứng trong giới hạn nhất định do chính mình tự đặt ra. Mà bạn biết rồi đấy, mỗi đứa trẻ khi đứng trong nôi đều muốn ngóng ra ngoài. Chúng muốn được khám phá và tận hưởng cuộc sống này mà không cần phải biết đến những thanh gỗ chắn đứng trước mặt là gì…
Bạn có bao giờ tự hỏi: Tại sao mình lại phải là những nếp nhăn trên áo sơ mi trước khi ra đường? Tại sao mình lại phải chải tóc rẽ ngôi hoặc vuốt keo cho gọn ghẽ? Tại sao lại phải đóng thùng áo trong quần? Tại sao lại phải đi dép quai hậu chứ không phải là dép lê? Tại sao mình phải về nhà trước 12h đêm?... Có quá nhiều những câu hỏi tại sao mà bạn chỉ mãi là người đưa ra chứ không bao giờ có thể trả lời.

Đôi khi bạn cũng ừ hữ cho qua. Kiểu như những việc ấy vốn đã trở thành nếp sống, trở thành thói quen, rồi trở thành một đức tính tốt đẹp mà mọi người nhìn thấy ở bạn. Để rồi bạn cũng trở nên nhàm chán, nguyên tắc, khuôn khổ một cách cứng nhắc và… sở hữu một cuộc đời tẻ nhạt!
Tôi biết chứ! Bạn đang lên tiếng hoặc cười mỉa mai tôi là kẻ chẳng biết gì, suy nghĩ không thấu đáo, đúng không? Nào, ai mà chẳng biết khi làm những điều ấy nom bạn mới gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ và chuẩn mực nhường nào! Ai mà chẳng biết khi bạn làm những điều ấy thì bạn sẽ xuất hiện trước ánh nhìn của người khác một cách đầy tự tin!
Tôi chỉ đang muốn nói đến một khía cạnh rất khác trong cuộc sống của bạn. Đó là sự trải nghiệm. Hãy cho tôi thấy một sự trải nghiệm mới mẻ, không cần biết đúng hay sai. Không cần biết đẹp hay xấu. Chỉ để bạn thấy hóa ra là bạn còn quên chưa tô nhiều màu sắc khác nhau cho cuộc sống của mình…
Nếu bạn nói với tôi rằng bạn thích một cuộc đời chỉ có trắng và đen, chỉ có sai và đúng, thì được rồi, bạn không cần phải đọc nữa. Tôi chỉ biết rằng, rất nhiều người thích những bức ảnh đen trắng, họ cho rằng đó là nghệ thuật. Nhưng bên cạnh đó, họ cũng nhận ra rằng họ mãi mãi không thể nhìn vào một bức tranh chỉ gồm hai màu đen trắng mãi được. Và đó cũng là lý do vì sao bảng màu mỹ thuật lại có quá nhiều màu sắc khác – không phải đen và trắng!

Tôi cũng giống như bạn thôi, cho rằng sẽ tốt hơn nếu như chúng ta sống, học tập và làm việc theo đám đông. Đã có một đám đông thông minh đi trước, tìm ra những điều tốt đẹp, thì tại sao mình lại không đi theo? Cái suy nghĩ ngại đổi mới, ngại khác biệt vô tình khiến chúng ta trở thành những hình mẫu gần như giống nhau y hệt.
Bạn còn trẻ, đúng không? Bạn được quyền nổi loạn! Bạn được quyền khùng điên theo cái cách mà bạn muốn. Bạn cũng được phép dị biệt để người khác có thể nhìn ra bạn là một nhân tố mới. Đừng co mình vào kén như một con sâu chỉ chờ đến ngày hóa bướm. Trước khi muốn hưởng thụ một cuộc sống an nhàn và bình yên, bạn phải tạo sóng cho cuộc đời mình!
Hôm nay, bạn hãy thử một lần trải nghiệm những gì bạn từng nghĩ rằng bạn thích, trong khuôn khổ được luật pháp bảo vệ. Chỉ cần bạn không phạm pháp, thì bạn được phép để một kiểu tóc mới, mặc một chiếc áo sexy hơn ngày thường, book vé đi du lịch sướng tay, hoặc đơn giản là gào thét trong toilet để xả stress mà không cần quan tâm ai đó sẽ nói gì!
Cuộc sống này vốn dĩ đã có quá nhiều áp lực rồi. Và tôi thấy thương bản thân tôi cũng như nhiều người, mãi sống trong sự rèn giũa từ người khác, mãi ẩn mình trong ánh nhìn khắt khe để sống một cuộc đời không phải của mình.

Tất nhiên, để bắt đầu thì chưa bao giờ là muộn. Kể cả là khi bạn đã lớn tuổi, bạn vẫn có thể chơi một trò chơi trẻ con. Kể cả là khi trước đây bức tranh cuộc sống của bạn chỉ tồn tại hai màu đen trắng, thì bạn vẫn có thể đàng hoàng nhúng hai bàn tay của mình vào đống màu nước và vảy lem nhem lên đó những màu sắc khác.
Còn trẻ, đừng bó mình, đừng tự giam cầm tù túng tâm hồn phóng khoáng của mình! Rồi bạn sẽ tìm thấy những nụ cười thích chí đến điên người lên được. Đơn giản, đó là sống cho bản thân, là sống một cuộc đời không nhạt!